Teya Salat
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Theo đuổi lính đặc biệt


Phan_18

“…………….” Thiệu Tuấn im lặng, dứt khoát nói sang chuyện khác hỏi: “Mới vừa rồi anh thấy một người phụ nữ ở mép giường, cô ấy là ai thế?”

Tăng Tĩnh Ngữ hề hề cười một tiếng, đắc ý nói: “Đó là mẹ em, như thế nào, rất xinh đẹp.” Lúc này cô gái không có tim không có phổi đã sớm quên mới vừa rồi mình gào thét về phía mẹ cô “Tôi hận bà.” như thế nào rồi.

Thiệu Tuấn nhớ lại gương mặt người phụ nữ mới vừa rồi một cái, đồng ý gật đầu nói: “Rất đẹp.”

Tăng Tĩnh Ngữ nghe vậy trong lòng vui lên, trong lòng xông lên một loại cảm giác tự hào không giải thích được, “Anh nói ba em cưới mẹ em, một người phụ nữ đẹp như thế, sao lại quan tâm đến củ cải trắng như Trương Tuệ được chứ.”

Thiệu Tuấn: “…………..” Cái vấn đề này, anh thật sự không biết trả lời như thế nào.

Tăng Tĩnh Ngữ cũng không đợi đáp án của anh liền tự nhiên mưu đồ đứng lên nói: “Anh nói để cho bọn họ gạo sống nấu thành cơm chín như thế nào?”

Chương 38

Ra phòng ngủ, Triệu Tiếc đi xuống lầu, trong phòng khách, liếc mắt nhìn Tăng Trường Quân đang ngồi ở trên ghế sa lon, cả người ngả về phía sau, gương mặt thoạt nhìn rất là mệt mỏi.

Tối ngày hôm qua ông lo lắng cả đêm, sáng sớm hôm nay phải ra bên ngoài tìm người, cả ngày cũng không thế nào nghỉ ngơi, hiện tại thì tốt rồi, vừa nhắm mắt lại ngủ một lát, lại bị âm thanh Triệu Tiếc kéo rương hành lý đánh thức.

Chỉ thấy ông thẳng lưng một cái, miễn cưỡng lên tinh thần, theo phương hướng của âm thanh nhìn lại, một bóng lưng mảnh khảnh đang kéo rương hành lý thả nhẹ bước chân chậm chạp đi tới.

“Triệu Tiếc, chúng ta nói chuyện một chút.” Tăng Trường Quân trầm giọng, rất nghiêm túc nói.

“Được.” Triệu Tiếc cười một tiếng, tự nhiên ngồi xuống ghế sa lon đối diện Tăng Trường Quân, hai chân khẽ nghiêng nhẹ, hai tay rất tự nhiên khoác lên trên đùi.

Tăng Trường Quân nhìn động tác Triệu Tiếc, không thể không thừa nhận, toàn thân bà bây giờ đều lộ ra một dòng ưu nhã động lòng người, ông đột nhiên có loại cảm giác tự hỏi người phụ mỹ lệ ưu nhã trước mắt này có phải là người vợ trước kia của ông hay không, rốt cuộc là bà có biến hóa quá lớn, hay là ông chưa bao giờ từng hiểu rõ bà.

Hồi lâu, ông mới bình phục tâm tình phập phồng, dùng giọng nói như đói với bạn bè loại nhiều năm không gặp, rất tùy ý hỏi: “Những năm qua như thế nào, có tốt không?”

Triệu Tiếc nhàn nhạt nói: “Cũng không tệ lắm.”

“Xem ra anh ta đối với em rất tốt.”

Triệu Tiếc bất đắc dĩ lắc đầu, lành lạnh nói: “Anh đang nói tới Phùng Tề sao? Đã là chuyện rất lâu rồi.”

Phùng Tề đã thành tiền nhiệm rồi sao? Mình lại không có bất kỳ một tiền nhiệm nào cả.

“Ừ.” Tăng Trường Quân nhàn nhạt hừ nhẹ một câu, cũng không muốn tiếp tục cái đề tài này nữa.

Thấy ông không tiếp tục, Triệu Tiếc hơi mất mác, thật ra thì bà vẫn có kỳ vọng đối với ông, kỳ vọng ông có thể hỏi bà nguyên nhân ban đầu ly hôn, nhưng, thế nhưng ông lại không đến hỏi. Bà nghĩ, như vậy là không đúng, hôm nay ông đã có kết hôn đối tượng, thậm chí còn không tiếc vì người phụ nữ kia động thủ đánh Tĩnh Ngữ, chẳng lẽ bà còn phải có hi vọng đối với người đàn ông này ư, đừng làm chuyện cười như thế.

Hai người đều không nói chuyện, trong phòng khách an tĩnh có chút quỷ dị, Triệu Tiếc không muốn sẽ cùng ông ngồi như thễ nữa, liền đứng dậy hỏi “Phòng khách ở đâu?”

“Trên lầu.” Tăng Trường Quân nhàn nhạt khạc ra hai chữ, theo sát đứng dậy, cầm lấy rương hành lý trên tay Triệu Tiếc dẫn người đi trên lầu đi.

Nhà bọn họ có rất ít khách đến, cho nên ga giường, chăn trong phòng khách bám đầy bụi bặm, Tăng Trường Quân để rương hành lí bên cạnh cửa, nói: “Em chờ một chút, tôi đem ga giường, chăn đổi cho em.”

Triệu Tiếc đứng ở một bên an tĩnh nhìn ông có vẻ thuần thục đổi chăn cùng ga giường, trong lòng hơi lộ vẻ xúc động, nhớ năm đó, chuyện gì bà cũng đều không cho ông làm, rất lâu mới có thể trở về một chuyến, bà hận không thể coi ông như Bồ Tát mà hầu hạ.

Vật đổi sao dời, những thứ chuyện cũ kia, lại giống như là đã xảy ra vào đời trước.

Chăn rất nhanh đã đổi xong, Tăng Trường Quân xoay người phải đi, lại bị Triệu Tiếc sau lưng đột nhiên gọi lại, bà nói: “Trường Quân, nếu như Tĩnh Ngữ đối với việc anh tái hôn vẫn không thể chấp nhận, có thể để cho em đón nó đi hay không.”

Tăng Trường Quân nghe vậy hơi tức giận, mày kiếm không tự chủ được nhíu chặt lại, nếu như không phải là vì Tăng Tĩnh Ngữ ông đã sớm kết hôn, cần gì chờ tới bây giờ. Giọng nói ông rất không có tốt, phản bác bà, “Đừng mơ tưởng, đó là không thể nào.”

Triệu Tiếc cũng không chết tâm, cái gì gọi là không thể nào, chẳng lẽ còn muốn bà mặc cho con gái ở bên cạnh ông bị ông đánh ư, người còn chưa có cưới về mà đã ngược đãi con gái bà, nếu cưới về rồi, Tĩnh Ngữ ở trong nhà này còn có đất đặt chân sao? Bà quan tâm sẽ bị loạn, trong lúc nhất thời cũng không đoái hoài tới cái gì hình tượng ưu nhã, giọng nói đột nhiên kích động chỉ trích Tăng Trường Quân: “Ông đã có hành vi bạo lực gia đình, tôi không thể lấy mắt nhìn con gái mình bị ông đánh lại làm như chuyện gì cũng không có xảy ra, vô luận như thế nào em cũng vậy phải đem Tĩnh Ngữ đi.”

Chẳng lẽ cũng bởi vì một cái tát kia sẽ để cho bà đem con gái đã cùng mình sống nương tựa với nhau hơn mười năm trời rời đi, bà dựa vào cái gì lại muốn mang Tĩnh ngữ đi, Tăng Trường Quân cũng bị chọc giận, tức giận quả đấm nắm chặt, hết sức áp chế tức giận nói gằn từng chữ: “Ban đầu, chính bà là người không cần chúng tôi, không phải chúng tôi không cần bà.”

Bộ mặt hòa bình lập tức bị xé mở, ban đầu ly hôn vốn là mang theo oán hận, hôm nay nhắc lại, hai người cũng có vẻ hết sức kích động. Triệu Tiếc nhếch môi cười lạnh, mắt hạnh mang theo ý vị giễu cợt, sâu xa nhìn Tăng Trường Quân, bà nói: “Bất cứ chuyện gì xảy ra cũng có nguyên nhân, ban đầu nói ly hôn chính là tôi, nhưng cũng không đại biểu là lỗi của một mình tôi, dĩ nhiên tôi không có ý tranh đúng sai với anh, dù sao chuyện đã qua nhiều năm như vậy, trở lại tranh cãi đúng sai cũng không có ý nghĩa, tôi chỉ không muốn chuyện như ngày hôm nay lại xảy ra thêm một lần nữa.”

Triệu Tiếc ngoài miệng nói không có tranh đúng sai với ông, tuy nhiên nó lại là những câu có gai, làm sao ông lại không hiểu ý tứ trong lời bà nói chứ, đặc biệt là bà nói ban đầu không phải lỗi của một mình bà, thì âm điệu chợt cất cao, không phải tranh đúng sai là cái gì. Càng làm cho anh cảm thấy giận dễ sợ, bỏ chồng bỏ con rõ ràng chính là bà, ngược lại thành không phải lỗi của mình, ông cơ hồ là giận dữ trào lên, rống: “Ban đầu bỏ chông bỏ con chính là bà, không cần chúng tôi cũng là bà, thậm chí nhiều năm như vậy bà cũng chưa có tới thăm con một lần, bà có tư cách gì chỉ trích tôi.”

Người chính là như vậy, một cãi vã liền không nhịn được lại thích đem chuyện cũ năm xưa lật lại, phơi ra một chút, giống như chỉ cần có thể đả thương địch thủ 1000, tổn hại tám trăm cũng sẽ không tiếc.

Kết quả là hai người rất nhanh tính toán lại nợ cũ năm xưa.

Triệu Tiếc đứng dậy trừng mắt căm tức nhìn Tăng Trường Quân, cực kỳ tức giận nói: “Tăng Trường Quân, ông đừng quá đáng, ông tại sao nói tôi bỏ chồng bỏ con, đúng là tôi thực sự có lỗi với Tĩnh Ngữ, nhưng với ông, tôi không có lỗi.” Bà vốn cho là mình đã sớm không còn quan tâm chuyện đó, thì ra lại là, cho dù vết thương khép lại chẳng qua chỉ là kết da, két vẩy mà thôi, không động vào thì không có cảm giác, nhưng khi ông xé vảy thì lại phát hiện nó vẫn đau trước sau như một.

Đúng, tựa như bà nói vậy, bà cho tới bây giờ cũng không có có lỗi với ông, cho tới bây giờ bà cũng không có cùng Phùng Tề ở chung một chỗ, cũng chưa từng có phản bội ông.

Khi đó ông đang đi bộ đội, quanh năm suốt tháng cũng khó được một lần trở về. Người bà, bộ dạng xinh đẹp nhưng chồng lại không ở bên người, tự nhiên sẽ có người quan tâm chăm sóc, để ý đến bà, trong đó, dây dưa nhất chính là bà làm ở phòng truyền thanh của Phùng Tề.

Bà làm biên đạo tiết mục đơn, Phùng Tề trách viết bản thảo, phòng ở Đài Truyền Hình nhỏ, trong phòng biên tập tổng cộng chỉ có hai người bọn họ, ông ta luôn là hữu ý vô tình ở trong phòng làm việc kể một vài chuyện cười cho bà nghe, bà nghe nhưng cũng không thoải mái, dù sao cũng là nơi công cộng, hơn nữa nếu nhiều người biết cũng không tốt, vì vậy bà vẫn chịu đựng chưa nói.

Thật không nghĩ đến, Phùng Tề đem việc bà nhẫn nại làm thành là một loại biến tướng tán thành, luôn lấy lý do công việc tìm đến bà thảo luận, thỉnh thoảng cọ cọ tay của bà, mỗi khi bà muốn nổi giận, thế nhưng ông ta lại bày ra một bộ người không có gì, nói tiếp vấn đề công việc.

Khi đó bà rất phiền não, bà không biết tiếp tục như vậy nữa Phùng Tề sẽ làm ra cái gì đối với bà, vì vậy bà gọi điện thoại nói với ông (Tăng Trường Quân) mình không muốn làm, muốn mang con gái đi theo quân, tuy nhiên nó bị ông như đinh chém sắt cự tuyệt, ông nói không được, bà hiện tại điều kiện quá gian khổ rồi, chờ thêm mấy năm điều kiện tốt hơn, bà lại không nói rõ mọi chuyện với ông, vì vậy ông liền lên biên chế trở lại, ông vẫn như cũ nói không được.

Đó là lần đầu tiên họ gây gổ, ông cho là bà cố tình gây sự, nhưng bà lại có nỗi khổ khó nói.

Sau này Phùng Tề ngày càng quá đáng, bà không chịu nổi đưa ra đơn từ chức, ngay tại lúc trước mấy ngày bà chuẩn bị từ chức, trưởng đài truyền hình mang theo cô và những đồng nghiệp khác đi gặp ông giám đốc công ty dược liệu, đối phương có dự tính sẽ làm một mẫu quảng cáo khoảng 30 giây tại đây, nhưng phải uống rượu xã giao.

Đột nhiên có một quảng cáo 30 giây nên sẽ có tiền lời được vài trăm ngàn, cái này đối với một đài truyền hình nhỏ như thế thì đó là một khoản thu rất lớn, cho nên trưởng đài rất hưng phấn, lập tức làm gương tốt liền giơ cao ly rượu cạn chén cùng đối phương, cũng âm thầm dặn dò họ nhất định phải đem cái hiệp ước này về, Triệu Tiếc vốn là không thế nào uống rượu, nhưng ngày đó bà lại cùng chồng bởi vì chuyện theo quân cãi nhau một trận, lúc người ta tâm tình không tốt đều đối với rượu sinh ra một loại cảm giác thân thiết, cái vị khổ cay đâm nhói hảo cảm đó giống như có ma lực hấp dẫn người khác, bà một ly tiếp một ly uống rất nhiều, người khác mời rượu cũng là đến người không cự tuyệt, bà đã hoàn toàn say không có cảm giác, càng không biết quần áo tại sao mình sẽ xốc xếch cùng Phùng Tề nằm ở trên một cái giường.

Ngày đó bà thật cảm giác mình muốn điên rồi, bà thế nhưng cùng Phùng cùng lên giường, bà tựa như điên đánh Phùng Tề, tuy nhiên nó bị anh một phát bắt được đẩy tới góc giường, châm chọc nói: “Mọi người đều là người trưởng thành, làm như vậy sẽ không ý tứ.”

Từ trong khách sạn chạy ra ở trên đường lớn, bà hoảng hoảng hốt hốt đi vòng vo một ngày, bà không biết nên làm sao, sao có thể đối mặt với chồng, càng không mặt mũi đi gặp con gái của mình, những ngày đó bà trôi qua rất đau khổ, bà xin nghỉ bệnh ở nhà, thân thể liền sụp đổ, sốt cao, viêm phổi, Viêm ruột thừa cấp – Acute appendicitis, cả người gầy đi rất nhiều, nhưng Phùng Tề vẫn không chịu buông tha bà, luôn thỉnh thoảng gọi điện thoại đến nhà.

Bà không dám nói với bất luận kẻ nào, không dám tưởng tượng sau khi chồng mình biết chuyện cảnh tượng sẽ long trời lỡ đất như thế nào, thử nghĩ, chính bà cũng không chịu nổi thì sao có thể kỳ vọng chồng mình tiếp nhận. Bà hối hận, bà áy náy, nhưng khi bà không chịu nổi, bà cũng sẽ phẫn hận, bà nghĩ, nếu như ban đầu ông đồng ý với mình đi theo quân vậy cũng sẽ không xảy ra tình trạng như thế này.

Cứ như vậy, các loại mặt trái cảm xúc đè nén, tinh thần tan rã, cuối cùng, bà rốt cuộc bộc phát.

Bà quyết tuyệt đưa ra ly hôn, bà lừa ông nói mình đã cạn tình hết nghĩa rồi, cũng không dám nói cho ông biết chân tướng.

Mà cho đến khi thật lâu sau ly hôn, bà biết ngày đó Phùng Tề cũng không có làm chuyện gì với bà, mừng rỡ như điên ngồi mấy chục tiếng xe lửa đi tìm ông thì lại phát hiện ông đã cùng người khác ước hẹn rồi.

Chương 39

Việc Triệu Tiếc sập cửa đã kết thúc cãi vã của hai người, Tăng Trường Quân bị người khác đuổi ra, nghe tiếng động vang trời, ngơ ngác đứng ở đó không biết nên phản ứng ra sao.

Bà nói coi như bà thật sự có lỗi Tĩnh Ngữ cũng chưa từng có có lỗi với ông, lời này…………. hồi tưởng lời bà nói vừa rồi, vẻ mặt tức giận cùng lời nói kịch liệt, ông cảm giác không đúng chỗ nào, nhưng cụ thể còn nói không ra được, cuối cùng chỉ đành phải ôm nghi vấn đầy bụng đi an ủi Tăng Tĩnh Ngữ lúc nãy bị đánh.

Lúc đó Thiệu Tuấn đang ngồi tựa trên giường Tăng Tĩnh Ngữ, mà bạn học Tĩnh Ngữ lại vô cùng hưởng thụ nằm ở trong ngực người khác, ngón tay đang nhàm chán vẽ vẽ vòng tròn trên ngực người nào đấy nói với anh hai ngày nay mình trôi qua bi thảm đến cỡ nào.

Thiệu Tuấn lẳng lặng nghe, không phát biểu bất kỳ ý kiến gì, đến khi nghe cô nói mình chỉ có nghe đến cô nói mình ngồi co cụm, lạnh lẽo trên đường giống như một người ăn xin thì mới không nhịn được buộc chặt cánh tay nói: “Tĩnh Ngữ, lần sau bất luận tức giận như thế nào cũng không thể tắt máy, có lời gì chúng ta hãy cùng nhau nói.”

“Ừ.” Tăng Tĩnh Ngữ hừ nhẹ đồng ý,”Chỉ là……..”

Rất nhanh cô liền thay đổi đổi tư thế, hai tay chống ở ngực Thiệu Tuấn, ngước mặt nhìn anh, thân mật dán dán mũi của anh bá đạo nói: “Về sau anh cái gì cũng phải nghe em!”

Thiệu Tuấn nhíu mày, rất nghiêm túc hỏi ngược lại: “Nếu là em sai thì làm thế nào?”

“A a a a a a a a a…..” Tăng Tĩnh Ngữ giận dữ đập anh: “Anh không thể nói chuyện dễ nghe một chút hay sao.” Nói xong càng thêm giận muốn cắn mũi của anh, lại bị anh nghiêng đầu tránh thoát, cuối cùng lại bị anh phản kích, hôn trụ môi cô, anh một tay ôm hông của cô, một tay đè lại cái ót cô, liều mạng hôn xuống, dã man, hận không thể đem cả người cô nuốt xuống.

Tăng Tĩnh Ngữ nhất thời không có kịp phản ứng, tay đang đặt tại bộ ngực anh thuận thế phải đẩy đẩy anh ra, nhưng sức lực của anh quá lớn, dù cô có đẩy thế náo cũng không thể xê dịch được nửa điểm, chỉ là chỉ trong chốc lát, bỏ vũ khí đầu hàng rồi, cũng trực tiếp đưa tay ôm lấy cổ của anh, nhiệt liệt đáp lại anh.

Hai người hai mắt nhắm nghiền, trằn trọc mút vào, môi lưỡi dây dưa, giống như muốn đem hai ngày nhớ nhung cùng lo lắng này hòa tan, ở trong thâm tình ôm hôn, bọn họ hôn rất nhiệt tình, ngay cả lúc cửa được mở ra cũng cũng không có một chút cảm giác.

Lúc Tăng Trường Quân tới, vừa đúng từ trong khe cửa thấy hai người trong phòng đang dây dưa, một loại cảm giác cô độc trống rỗng không khỏi xông lên đầu, trong lòng lại càng không có một chút tư vị nào.

Ông vốn là nghĩ tới nếu Trương Tuệ đồng ý thì sẽ cưới bà, nhưng ngày đó Tăng Tĩnh Ngữ rời nhà trốn đi ông liền buông tha cái ý niệm này, phản ứng của cô quá mức kịch liệt, kịch liệt đến ông không dám đi, nếu như là cưới Trương Tuệ cô còn có thể làm ra cái chuyện gì quá đáng hơn nữa, hai ngày nay ông đã không đến bệnh viện thăm Trương Tuệ, ông nghĩ, cứ như vậy đi, vài chục năm cũng đã qua, cũng không có gì.

Nhưng là bây giờ, thế nhưng, trong lúc bất chợt ông lại mê mang.

Ông không biết Triệu Tiếc tại sao muốn trở lại, ông cũng không biết mình đối với Triệu Tiếc nghĩ ra sao, câu nói kia “dù tôi có lỗi, cũng chỉ có lỗi với Tĩnh Ngữ; còn với ông, tôi không có lỗi” của bà tựa như ném ông vào hồ đá vụn, tạo ra những cơn sóng thật lớn, quấy nhiễu ông thật lâu không thể bình phục. Ông vốn cho là mình đã sớm quên bà, nhưng là hôm nay nhìn thấy bà, lại phát hiện trong lòng vẫn là không tự chủ rung động.

Bên trong phòng, hai người lưu luyến dây dưa rốt cuộc tách ra, Tăng Tĩnh Ngữ vẫn như cũ ôm cổ của Thiệu Tuấn, khéo léo nằm ở trên người Thiệu Tuấn, thấp giọng nỉ non tên của anh, Thiệu Tuấn trìu mến vuốt ve tóc ngắn mềm mại cô không, khóe miệng nhếch lên, cong lên đẹp mắt phúc độ.

Chỉ là, khi anh thấy sắc mặt phức tạp của Tăng Trường Quân qua khe cửa thì lập tức thay đổi sắc mặt. Anh cảm thấy lúng túng, vỗ vỗ bả vai Tăng Tĩnh Ngữ muốn gọi cô từ trên người mình đi xuống, dù sao tư thế như vậy rất không lịch sự, nhưng mà chẳng kịp chờ phản ứng Tăng Tĩnh Ngữ, Tăng Trường Quân liền tự động đóng cửa đi xa.

Có thể vừa rồi bị hai người kia ảnh hưởng, ông cũng không khỏi nhớ lại tình cảnh mình cùng Triệu Tiếc yêu đương như thế nào. Tại cái tuổi hồn nhiên trong sáng đó, ông đạp xe chở bà chạy lòng vòng khắp huyện thành, bà ở phía sau ôm eo gầy gò của ông, tựa vào trên lưng bền chắc của ông, hạnh phúc cười; trong ánh sáng mờ ảo của rạp chiếu phim, ông kéo kéo bàn tay nhỏ bé mềm mại của bà, thừa dịp bà không để ý hôn trộm lên gương mặt trắng nõn, rồi sau đó lại giả bộ như cái gì cũng không có xảy ra, tiếp tục xem phim, nhưng ánh mắt lại nhìn thấy trên gương mặt trắng nõn của bà nhanh chóng biến đỏ; ngày đi bộ đội ấy, dòng người đông đúc trong trạm xe lửa, bà bật khóc nói với ông: “Khi anh trở về chúng ta liền kết hôn, em muốn cả đời bên anh.”

Khi đó bọn họ là yêu nhau như thế, ông luôn là đem hình cô để ở trong túi trước ngực, buổi tối mỗi ngày trước khi ngủ sờ một cái, nhìn một chút, thậm chí vừa nghe đến bên kia đầu điện thoại giọng bà mềm mại ngọt ngào nói em nhớ anh lắm thì sẽ kích động nửa đêm bật tỉnh, mà khi con gái ra đời, ông cảm giác mình là người đàn ông hạnh phúc nhất trên thế giới.

Đã từng tốt đẹp như vậy, nhưng những thứ tốt đẹp đó lại luôn luôn không chịu được thử thách của thời gian, bất tri bất giác, vốn là trắng sáng nay đã ố vàng, chỉ đơn điệu có màu trắng đen, bà đột nhiên thay đổi thế kia, đột nhiên chuyển biến khác làm ông ứng phó không kịp, ông tức giận, ông khẩn cầu, nhưng bà lại nhẫn tâm vẫn không chịu thay đổi ý định kia.

Bà nói “Đã yêu người khác, bà nói bà muốn cùng người kia ra nước ngoài, bà nói bà muốn trải qua cuộc sống tốt hơn.”

Ông có chút oán trách nghĩ, nếu đi, tại sao bà còn phải trở lại, nếu muốn trở về, rồi lại tại sao không trở lại sớm một chút……..

Thật ra thì, ông vẫn còn để ý bà, quan tâm bà, nếu không thì tại sao lại đi tới trước cửa phòng bà.

Tăng Trường Quân đứng trước cửa phòng Triệu Tiếc gần mười phút, cũng không biết mình muốn làm gì, chính là đứng chỗ này sao ngơ ngác, cho đến khi Thiệu Tuấn từ trong phòng Tăng Tĩnh Ngữ ra ngoài mới đột nhiên tỉnh táo.

Thiệu Tuấn nói: “Thủ trưởng, cháu đi trước, bác đi xem Tĩnh Ngữ một chút đi, lúc này cô ấy đã hết giận.”

“Ừ.” Tăng Trường Quân nhàn nhạt trả lời, nhưng trên thực tế, sau khi Thiệu Tuấn đi ông cũng không có đi nhìn Tăng Tĩnh Ngữ, mà là một mình trở về phòng mất ngủ suốt đêm, cũng ở ngày thứ hai trời còn chưa sáng liền chạy ra khỏi đi chạy bộ buổi sáng.

Tăng Tĩnh Ngữ rửa mặt rồi xuống lầu thì ba cô vừa lúc chạy bộ trở lại, mà mẹ cô đang mặc tạp dề hoa nhỏ ở phòng bếp nấu cháo, Tăng Tĩnh Ngữ ngơ ngác đứng ở cửa cầu thang, nhìn Tăng Trường Quân ở cửa một chút, lại nghiêng đầu xem Triệu Tiếc trong phòng bếp bận rộn một chút, sau đó cười ngây ngốc.

Màu vàng ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ sát đất dịu dàng, trong phòng bếp mẹ hiền huệ đã thứ thật sớm làm điểm tâm, bóng lưng mảnh khảnh xem ra lại tốt đẹp như vậy, ba hiền lành ngồi ở ghế sa lon an tĩnh đọc tờ báo, cô nghịch ngợm chạy đi rút tờ báo trong tay ba, ba tức giận nghĩ rống cô, cô giả bộ sợ chạy đến bên cạnh mẹ tìm kiếm sự che chở, sau đó tức giận ngất trời của ba liền bị một ánh mắt trách cứ của mẹ ngăn cản rồi trở về.

Đó là thật lâu trước đây ở trong mộng cô thấy tình cảnh như thế, đã bao nhiêu năm, cô cho là mình quên, không hề khát vọng nữa rồi, nhưng trong lúc lơ đãng, điều từng xa không thể chạm tới trong mộng lại trở thành thật, cô hưng phấn có loại kích động nghĩ thét chói tai, nhưng cuối cùng lại chỉ hóa thành khúc khích, cười khúc khích.

“Chuyện gì buồn cười như vậy?” Tăng Trường Quân vừa lau mồ hôi trên trán bên, hướng người đang cười khúc khích đi tới.

Tâm tình cô hôm nay thật tốt, vui vẻ còn giống như con chim nhỏ, cọ cọ cánh tay ba cô, nói: “Ba, mẹ lần đầu tiên tới thành phố T, chưa quen cuộc sống nơi đây, ba trước mang mẹ ra ngoài đi dạo, chờ con đến ga xe lửa đưa Thiệu Tuấn xong trở lại sau đó ba người chúng ta cùng đi ăn cơm trưa, cái đó, dì Trương vẫn còn ở bệnh viện sao, buổi chiều chúng ta đi mua chút trái cây, đi bệnh viện thăm dì ấy.” Thật ra thì cái cô muốn là mang mẹ cô đi thị uy.

Tăng Trường Quân cúi đầu ý vị sâu xa nhìn cô hưng phấn, ông cảm thấy cô không sẽ có tốt bụng như vậy chủ động đi thăm Trương Tuệ, nhưng……… Ông lại ngẩng đầu nhìn bóng dáng thon thả mảnh khảnh đang đi tới đi lui trong phòng bếp, sau đó quỷ thần xui khiến nên đồng ý.

Tăng Tĩnh Ngữ rời nhà, sau đó đến tiệm lấy nhẫn, giống như cô đã yêu cầu, trên mặt nhẫn khắc tên hai người, hai đầu là một họa tiết hoa văn, mặt bên trong là “Luôn bên nhau”, cô nghĩ, đây chính là tín vật đính ước trong truyền thuyết đi, về sau coi như anh không ở người bên cũng có thể thấy vật nhớ người.

Tăng Tĩnh Ngữ đi tới nhà họ Thiệu thì mới 9h sáng, Thiệu Tuấn đã đem đồ đạc sửa sang xong rồi, mười giờ bốn mươi xe lửa chạy, từ nhà đến trạm xe mất khoảng hai mươi phút, hai người cũng còn hơn nửa giờ để tâm sự.

Trong phòng ngủ, cửa đóng lại thật nhanh, hai người ngồi song song ở trên giường, Tăng Tĩnh Ngữ lấy chiếc nhẫn tinh xảo màu bạc ra đưa cho Thiệu Tuấn, học giọng nói Mục Sư nghiêm túc nói: “Hiện tại, cô dâu chú rễ trao đổi nhẫn.”

Nghe vậy, tay Thiệu Tuấn nhận cái hộp dừng tại giữa không trung, nghi ngờ ngẩng đầu nhìn về phía đối diện Tăng Tĩnh Ngữ.

“Ngốc ra đó làm gì nha, chúng ta sớm muộn gì cũng kết hôn, nói trước luyện tập trước một chút cũng tốt.”

“Ừ.” Thiệu Tuấn hừ nhẹ một tiếng, trong mắt lóng lánh sáng trong ba quang, giờ khắc này, cô chính là cô dâu đẹp nhất của anh, anh sẽ cưng chiều cô, yêu thương cô, bao dung cô, không để cho cô bị một chút tổn thương nào, cố gắng để cho cô có một cuộc sống phú quý sung túc, anh sẽ dùng tánh mạng của mình đi yêu cô.

Anh mỉm cười nhận lấy cái hộp, từ bên trong lấy ra chiếc nhẫn, thận trọng đeo vào ngón vô danh trắng nõn thon dài của cô, nhẹ nhàng ấn lên một nụ hôn ở trên mu bàn tay trắng nõn của cô, Tăng Tĩnh Ngữ hạnh phúc cười, sau đó học động tác của anh thành kính thay anh nói: “Hiện tại, chú rễ có thể hôn cô dâu rồi.”

Sau đó, cô rất nhẹ nhàng nhắm mắt lại chờ đợi hoàng tử hôn.

Thiệu Tuấn đầu tiên là mang chiếc nhẫn vào tay phải, nhẹ nhàng sờ nhẹ gò má trắng nõn của cô, cô giả bộ trấn định duy trì tư thế nhắm mắt, lông mi cong vút có chút rung rung, tiết lộ tâm tình cô khẩn trương, anh thỏa mãn cười, từ từ nghiêng người hướng môi đỏ mọng của cô hôn lên.

Anh hôn rất cẩn thận, tỉ mỉ tường tận mút vào, liếm láp, thành kính giống như một tín đồ, cô không kiềm chế được vòng tay qua cổ anh, môi mỏng khẽ mở bướng bỉnh cắn môi dày của anh một cái, anh không chịu yếu thế truy đuổi lên, quét qua hàm răng trắng noãn của cô, một đường công thành đoạt đất.

Bọn họ hôn cực kỳ lâu, lâu đến khi mẹ Thiệu ở bên ngoài gõ cửa còn không bỏ được buông ra, chuyến đi này chẳng biết lúc nào mới có thể gặp lại, một năm, hoặc là hai năm.

Cô vô lại nói: “Anh không đi có được hay không.”

Anh á khẩu không trả lời được, chờ đợi là tịch mịch, gian nan, tơ vương là đau thương, khổ sở, nhưng tất cả tất cả đều là không có biện pháp.

Anh nói: “Em hãy học thật tốt, anh ở căn cứ chờ em.”

Chương 40

Thiệu Tuấn đi, tâm tình Tăng Tĩnh Ngữ mất mát một trận, nhưng cực kỳ mau chóng lấy lại tinh thần, bởi vì cô còn có chuyện quan trọng hơn phải làm –––– tác hợp ba mẹ cô, đả kích Trương Tuệ.

Ra khỏi trạm xe lửa thì cô gọi điện thoại cho ông đem hỏi địa điểm ăn cơm trưa, ba cô nói mẹ cô muốn tự làm, họ đang ở trong nhà, cũng dặn dò cô về nhà trước, sau đó ba người cùng đi siêu thị, điện thoại vừa tắt, Tăng Tĩnh Ngữ hưng phấn cơ hồ muốn nhảy dựng lên.

Cô nhanh chóng trở về nhà, lúc này ba cô đang ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi, Tăng Tĩnh Ngữ hưng phấn chạy đến chỗ bên cạnh ba cô ngồi xuống, như tên trộm, hỏi: “Ba, ba dẫn mẹ con đi nơi nào rồi?”

Tăng Trường Quân tức giận lườm cô một cái nói: “Tại sao đã lớn như thế này rồi mà còn không chín chắn một chú nào vậy.” Còn muốn hẹn hò, nhà cửa không lo.

“Nào có!” Tăng Tĩnh Ngữ cau mày kích động phản bác, ngay sau đó lập tức từ trên ghế salon nhảy dựng lên, “Ba không nói con đi hỏi mẹ.”

Tăng Trường Quân nhìn bóng lưng Tăng Tĩnh Ngữ nhảy lên, trong lòng không nhịn được than thở, ông ngược lại thật ra rất muốn mang mẹ cô đi ra ngoài nha, nhưng cũng phải cần có sự đồng ý của người ta chứ.

Ông vốn là còn sợ bà sẽ không nói chuyện, doanh trại cũng không đến đi, buổi sáng sau khi ăn cơm xong ông liền nói ra mang bà đi ra ngoài đi dạo, nhưng căn bản người ta không để ý, hơn nữa còn rất là hào phóng, săn sóc nói: “Ông có chuyện thì đi mau lên, không cần theo tôi làm gì.” Sau liền một mình đến phòng khách, cho tới bây giờ còn chưa có xuống.

Ông nghĩ, nếu không phải là ông đi lên hỏi bà buổi trưa muốn ăn cái gì đoán chừng vào lúc này bà cũng chưa có cảm giác đói, cũng không biết này vài năm qua bà sống như thế nào, không trách được lại gầy như vậy.

Tăng Tĩnh Ngữ đi tới phòng khách trên lầu, vừa lúc Triệu Tiếc xem xong tác phẩm《Thúc đẩy kinh tế》do bộ phận kỹ thuật gửi tới, trên màn hình máy vi tính, Triệu Tiếc mặc tây trang đen nhánh, đoan trang xinh đẹp, trên mặt mỉm cười thản nhiên, nói: “Các bạn nghe đài, cám ơn quý vị chú ý theo dõi, chương trình đến đây kết thúc, hẹn gặp lại trong chương trình kỳ sau.”

Ngay sau đó là phần phụ đề kết thúc, Triệu Tiếc cảm thấy không có vấn đề gì sau đó liền chuẩn bị tắt máy xuống lầu, nhưng không ngờ sau lưng đột ngột vang lên âm thanh người khác, “Người vừa rồi là mẹ sao?”

“Hả?” Triệu Tiếc không hiểu xoay người sang chỗ khác, “Con nói cái gì?”

Lúc này Tăng Tĩnh Ngữ hơi kích động, run run đưa tay chỉ màn ảnh máy vi tính.

“A ~” Triệu Tiếc sáng tỏ cười nói: “Con nói cái đó a, là mẹ, thế nào?”

Tăng Tĩnh Ngữ ngẩn người một chút, ngay sau đó lại lắc đầu mà nói, “Không có gì, mẹ tắt máy nhanh lên một chút, chúng ta cùng đi siêu thị.” Nói xong cũng nhanh chóng đi xuống lầu.

Thật ra thì, cô mới vừa rồi là kích động. Người dẫn chương trình hiện nay coi như là một nghề nghiệp có địa vị xã hội tương đối cao, mặc kệ tiền lương như thế nào, ít nhất mỗi ngày ở trong TV xuất hiện làm cho cô cảm thấy rất rất giỏi. Tuy nói, cô không có xem tiết mục của mẹ cô, vừa rồi chỉ một ít giây, mẹ cô trên màn ảnh khí thế hào phóng thong dong này, cô không lý do tự chủ cảm thấy rất lợi hại.

Chỉ là, cô cũng không nguyện ý để cho Triệu Tiếc biết mình đối bà ngưỡng mộ, tôn sùng, bà từ bỏ mình vài chục năm, trong lòng oán khí còn chưa giảm, trước lúc bà cùng ba quan hệ hòa hảo, vui vẻ sum họp, tuyệt đối không thể biểu hiện quá mức thân cận với bà.


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .